sadautumn
04-15-2009, 11:59 AM
Sau trận chiến ác liệt kéo dài măi từ đêm hôm qua, chiều nay Đại Đội Trinh Sát của Hưng đă anh dũng tái chiếm lại được ngôi làng cũ, các trung đội một số được phân phối giữ chặt những chốt xung yếu, số c̣n lại có nhiệm vụ chia nhau lục soát và thu dọn chiến trường. Tổn thất của cả hai bên khá nặng, xác chết không c̣n nguyên vẹn nằm vắt vẻo trên những tàng cây máu me vung văi khắp trận địa c̣n ngút ngàn khói lửa...riêng thi thể của đơn vị du kích Huyện đa số bị chôn vùi dưới những địa đạo kiên cố hoặc những hầm hố cá nhân được đào vội vă dọc theo những gốc tre già; v́ vậy đại đội của Hưng vất vă lắm mới lôi được xác cùng với những chiến lợi phẩm khác lên được..
Hưng mệt mỏi ngồi yên lặng lưng tựa vào tường dưới hàng hiên của một ngôi trường tiểu học đổ nát mà từ bấy lâu nó đă trở thành một công sự pḥng thủ và tấn công tốt nhất cho cả hai phía. Trong tận cùng tâm thức, chàng mơ hồ như c̣n nghe vang vọng đâu đây tiếng cười đùa vô tư, tiếng ê a đọc bài của bao em học tṛ ngây thơ bé bỏng..Chàng chợt thở dài xót xa khi nghĩ về một cuộc chiến tương tàn và đầy phi lư đang từng giờ từng phút huỹ hoại dần ṃn mầm sống trên những vùng đất đau khổ nhục nhằn của quê hương. Mỗi ngày lại vội vă trôi qua trên sự sống mỗi ngày càng xích lại gần với nỗi kinh hoàng của sự chết oan khiên. Dân tôi nào có bao giờ muốn có chiến tranh đâu; ước mơ của mỗi người chỉ muốn được sống yên b́nh trên những vùng đất tuy đă khô cằn sơi đá nhưng thật là t́nh nghĩa thân thương này..thế mà..
Hưng khẻ lắc đầu như cố t́nh xua đuổi đi những ư tưởng không vui đó, đôi mắt đờ đẩn nh́n ra ngoài xa..ngôi làng xưa vẫn c̣n đó, tiêu điều buồn bả như một băi tha ma, như cuộc đời của chàng đă có quá nhiều dâu bể một thời...Chàng không c̣n là một ông giáo trẻ mẩu mực của ngày xưa nữa mà bây giờ chàng đă là một chiến binh, một đại đội trưỡng của một đơn vị tác chiến mà mỗi ngày trôi đi chàng cũng như đồng đội phải đối diện với nỗi chết bất chợt xăy đến bất cứ lúc nào..
Chàng cũng không ngờ rằng cái vùng đất đầy bất trắc này lại có một duyên phận một định mệnh đặc biệt nào đó đă gắn bó đă đẩy đưa cuộc đời chàng phải trở lại nơi này..để rồi trong mịt mù của khói súng lửa đạn, bao nhiêu kư văng mịt mù của ngày xa xưa bỗng kéo nhau về hối hă trong chiều nay..Nh́n lại cảnh cũ làng xưa chàng chợt bất giác thở dài:
- Thấm thoát mà đă 5 năm qua rồi!..Chóng thật!..
Ngày ấy..sau khi tốt nghiệp sư phạm, chàng được chỉ định về dạy học tại cái làng quê nghèo nàn hẻo lánh này. Vào những ngày đầu tiên ờ đây, chàng đă sớm hoà nhập được với nếp sống hiền hoà chất phát của người dân quê. Ở đây đồng không mông quạnh xóm làng xơ xác tiêu điều, nhưng mỗi tâm hồn của họ thật t́nh nghĩa thật đơn sơ hiền hậu như củ khoai cây lúa ngoài đồng..Con cái của họ có đôi đứa đă lớn tồng ngồng ra thế mà vẫn nhất định không chịu mặc quần vào, trông chúng nó thật giống y như những chú khỉ con ở trong vườn sở thú vậy..Trông chúng vừa buồn cười lại vừa thật là đáng thương!..
.........
Lợi dụng khi Hưng đang bận chấm bài kiểm từ hôm qua, cả lớp lại bắt đầu tranh thủ quậy phá ồn ào cả lên..Một lát sau chàng rời khỏi bàn viết, trên tay cầm sẵn một xấp bài kiểm vừa mới chấm xong, chàng gơ mạnh lên tấm bảng đen để văn hồi trật tự rồi đưa mắt nh́n xuống cuối lớp:
- Em nào tên là Thảo nào?.
Một cô bé khoản 17 tuổi gương mặt khá dễ thương, cô bé đang lặng lẽ nh́n thầy giáo nghe gọi đến tên ḿnh, cô chợt hốt hoảng vội vàng đứng bật giậy. Hưng nh́n cô bé một thoáng rồi thong thả vừa rút ra một bài kiểm chàng nheo mắt nh́n vào đó rồi hỏi tỉnh queo:
- Nè em Thảo!..H́nh như hồi hôm qua ở trong lớp của chúng ta đă có một trận băo thiệt là lớn đă xăy ra!..Có phải không em?
Thảo nh́n quanh ngơ ngác:
- Ủa!..Làm ǵ có chuyện đó hả thầy!..
Hưng chậm rải đưa bài kiểm của Thảo lên rồi bảo:
- Thế..thế th́ tại làm sao chữ của em viết lại trốc gốc nằm xiêu vẹo la liệt loạn cả lên vậy nhỉ!..
- Dạ!..dạ!..bởi v́ em..bận nh́n..Thảo ấp úng.
- Em bận nh́n cái ǵ cơ? Hưng nhẹ nhàng bảo.
- Dạ!..em bận nh́n thầy đó mờ!..
Cả lớp cười rộ lên thích thú.
- Nh́n thầy!..Thầy thế nào cơ?..bị phấn lọ lên mũi hay là thầy đă quên bỏ áo vô thùng!.
- Không phải!..
Thảo ngồi phệch xuống ghế tỏ dấu như vừa trách móc vừa như hờn dỗi rồi khoé mắt lại đỏ hoe ra như muốn bật khóc. Cả lớp cũng chả cần t́m hiểu là chuyện ǵ đă xăy ra giữa hai người chỉ nhân cơ hội này lại nổi lên đùa giỡn phá phách như là một lũ quỉ..
Đối với cô bé Thảo này cái phản ứng đó là một sự thật..Bởi v́ từ bấy lâu Hưng dù có vô t́nh đến mấy chàng vẫn thường bắt gặp cái đôi mắt ngây thơ nhưng thật nồng nàn ấy hay lén lén nh́n chàng rồi trong phút chốc đôi g̣ má hây hây của cô bé mới lớn lại chợt hồng lên e thẹn..Không lẽ là cô bé ấy đă biết yêu và đă động t́nh xuân với ḿnh?..c̣n ḿnh th́ sao?..Có đôi lúc Chàng cũng nghĩ như vậy...Thoáng nh́n bề ngoài áo quần cô bé không được tươm tất lành lặn cho lắm, nhưng nh́n thật kỹ vào th́ gương mặt cô dáng dấp cô trông ra cũng khá ngộ nghĩnh vừa phúc hậu lại dễ thương.
Ở cái thời buổi mà thầy giáo lại đi "cua" học tṛ của ḿnh là một chuyện tày trời không thể nào tha thứ và chấp nhận được, vă lại chàng cũng đă đính hôn rồi, chậm lắm th́ vào cuối năm nay chàng sẽ hiên ngang bước lên xe hoa để về nhà vợ rồi đó mà!..Thế nhưng, trong một khoảnh khắc nào đó mỗi khi chàng bắt gặp ánh mắt say đắm mộng mị của Thảo, hoặc t́nh cờ gặp gỡ nhau trên một chặng đường quê hẻo lánh nào đó, đă không ít chàng cũng cảm thấy ḷng một chợt bồi hồi xao động..T́nh yêu quả thật là một điều nhiệm mầu kỳ diệu càng xua đi nó lại càng đến gần; thật nhẹ nhàng như hơi thở, thật say đắm như một nụ hôn đầu..rồi t́nh yêu đó cuối cùng sẽ ở lại măi trong tâm hồn ta với bao nhiêu nỗi dày ṿ nhớ nhung không biên giới. Thực sự mà nói th́ đối với cả hai đó là một cuộc t́nh thầm kín vô vọng dồn nén và đầy những nghịch cảnh..
- Hay là ḿnh cũng đă yêu cô ta?..Không!..không thể nào!..Chàng chợt lẩm bẩm.
Hưng trở lại bàn viết vừa so vai vừa vuốt lại mái tóc bồng bềnh như để lấy lại sự tôn nghiêm nào đó của một ông thầy giáo mẩu mực. Chàng gơ cây thước xuống bàn để lấy lại trật tự vừa phát một cử chỉ, anh điềm tỉnh nh́n cả lớp một thoáng:
- Qua bài tập vừa rồi chúng ta đề cập về t́nh thương yêu đối với loài vật mà thầy đă giải thích, có em nào chưa hiểu hoặc có ư kiến thắc mắc nào khác không?..
Cả lớp lơ mắt nh́n nhau rồi lắc đầu quầy quậy, bỗng ở cuối lớp bên cạnh bé Thảo có một bàn tay đưa lên..Cô bé trạc tuổi Thảo nước da trắng hồng trông ra vẻ con cái nhà giàu có..Đó là bé Hoa con gái cưng của ông Điền xă trưỡng làng nầy. Ngoài cái vẻ dễ thương trong trắng kia, nổi bật nhất là cặp bông tai khoản một chỉ bằng vàng y đang tung tăng ở hai bên đôi má hồng hào tṛn trĩnh của cô bé.
- Được lắm!..Em Hoa thử phát biểu xem..
- Hồi năy thầy có bảo là con vật cũng giống y như con người vậy..Cũng biết vui biết buồn..có phải vậy không hả thầy?..
- Đúng vậy!..v́ thế cho nên các em hăy thương yêu chúng nó giống y như người ở trong nhà vậy, đừng nên vô cớ đánh đập hành hạ chúng nó tội nghiệp!..
Hoa tằng hắng tiếp mấy cái như để lấy lại sự b́nh tỉnh rồi ngây thơ hỏi:
- Thế khi con vật nó vui vẻ ở trong bụng th́ nó có cười không hở thầy?..
Cả lớp lại có dịp cười ồ cả lên.
Hưng hơi khựng một tí rồi cũng đành trả lời bừa cho xong chuyện:
- Ừm!..cái đó..cái đó..À! đương nhiên là nó phải bật cười ngay thôi!..nhưng..nhưng mà cũng thỉnh thoảng thôi hà!..và chúng nó cũng không cười một cái "ồ" giống như các em cười bây giờ vậy!..có phải không nhỉ!..
- Thầy nói láo!..cái con mèo mun nhà em từ cái ngày em xin bển bà ngoại cả năm trời lận mà em có thấy nó cười hồi nào đâu!..
- Không cười?..lạ nhỉ!..thiệt là lạ đó!..làm thế nào để trả lời đây nhỉ!..A!..thầy đă hiểu rồi!..có lẽ nó cảm thấy ở trong người dạo này không được khỏe đó mà!..Đúng rồi!..hay là nó đang nhớ đến bà ngoại của em cho nên..
Không riêng ǵ Thảo mà nguyên cả lớp ḅ lăn ra cảm phục về cái học cao biết rộng của thầy Hưng, đúng là thầy Hưng của em rồi, em thiệt thương thầy quá đi thầy ơi là thầy!...
Trống tan trường, cả bọn chen chúc nhau lao vèo qua cửa sổ để chóng ra ngoài. Thường khi Hưng đợi cho các em ra về hết chàng mới thu xếp các thứ rồi lững thững về sau..Hưng vừa xoay người để khóa trái cửa lại th́ ngay lúc ấy chàng cũng đă nhát thấy cô bé Thảo đang đứng thập tḥ trước cửa sổ từ bao giờ, chàng chưa kịp hỏi han điều ǵ th́ Thảo đă bước lại gần chàng và vụng về dúi vào tay chàng một mảnh giấy nhỏ rồi quay lưng vội vả ù té chạy như bị ma đuổi..Hưng nh́n theo lạ lẫm vừa ṭ ṃ mở mảnh giấy ra, ở trên đó chỉ viết vỏn vẹn có mấy chữ, nét chữ xiêu vẹo: "Em thương thầy suốt đời" kư tên: Thảo.
Hưng nhét mảnh giấy nhỏ vào túi mĩm cười vu vơ rồi lắc đầu lặng lẽ quay đi...
(C̣n tiếp).
Hưng mệt mỏi ngồi yên lặng lưng tựa vào tường dưới hàng hiên của một ngôi trường tiểu học đổ nát mà từ bấy lâu nó đă trở thành một công sự pḥng thủ và tấn công tốt nhất cho cả hai phía. Trong tận cùng tâm thức, chàng mơ hồ như c̣n nghe vang vọng đâu đây tiếng cười đùa vô tư, tiếng ê a đọc bài của bao em học tṛ ngây thơ bé bỏng..Chàng chợt thở dài xót xa khi nghĩ về một cuộc chiến tương tàn và đầy phi lư đang từng giờ từng phút huỹ hoại dần ṃn mầm sống trên những vùng đất đau khổ nhục nhằn của quê hương. Mỗi ngày lại vội vă trôi qua trên sự sống mỗi ngày càng xích lại gần với nỗi kinh hoàng của sự chết oan khiên. Dân tôi nào có bao giờ muốn có chiến tranh đâu; ước mơ của mỗi người chỉ muốn được sống yên b́nh trên những vùng đất tuy đă khô cằn sơi đá nhưng thật là t́nh nghĩa thân thương này..thế mà..
Hưng khẻ lắc đầu như cố t́nh xua đuổi đi những ư tưởng không vui đó, đôi mắt đờ đẩn nh́n ra ngoài xa..ngôi làng xưa vẫn c̣n đó, tiêu điều buồn bả như một băi tha ma, như cuộc đời của chàng đă có quá nhiều dâu bể một thời...Chàng không c̣n là một ông giáo trẻ mẩu mực của ngày xưa nữa mà bây giờ chàng đă là một chiến binh, một đại đội trưỡng của một đơn vị tác chiến mà mỗi ngày trôi đi chàng cũng như đồng đội phải đối diện với nỗi chết bất chợt xăy đến bất cứ lúc nào..
Chàng cũng không ngờ rằng cái vùng đất đầy bất trắc này lại có một duyên phận một định mệnh đặc biệt nào đó đă gắn bó đă đẩy đưa cuộc đời chàng phải trở lại nơi này..để rồi trong mịt mù của khói súng lửa đạn, bao nhiêu kư văng mịt mù của ngày xa xưa bỗng kéo nhau về hối hă trong chiều nay..Nh́n lại cảnh cũ làng xưa chàng chợt bất giác thở dài:
- Thấm thoát mà đă 5 năm qua rồi!..Chóng thật!..
Ngày ấy..sau khi tốt nghiệp sư phạm, chàng được chỉ định về dạy học tại cái làng quê nghèo nàn hẻo lánh này. Vào những ngày đầu tiên ờ đây, chàng đă sớm hoà nhập được với nếp sống hiền hoà chất phát của người dân quê. Ở đây đồng không mông quạnh xóm làng xơ xác tiêu điều, nhưng mỗi tâm hồn của họ thật t́nh nghĩa thật đơn sơ hiền hậu như củ khoai cây lúa ngoài đồng..Con cái của họ có đôi đứa đă lớn tồng ngồng ra thế mà vẫn nhất định không chịu mặc quần vào, trông chúng nó thật giống y như những chú khỉ con ở trong vườn sở thú vậy..Trông chúng vừa buồn cười lại vừa thật là đáng thương!..
.........
Lợi dụng khi Hưng đang bận chấm bài kiểm từ hôm qua, cả lớp lại bắt đầu tranh thủ quậy phá ồn ào cả lên..Một lát sau chàng rời khỏi bàn viết, trên tay cầm sẵn một xấp bài kiểm vừa mới chấm xong, chàng gơ mạnh lên tấm bảng đen để văn hồi trật tự rồi đưa mắt nh́n xuống cuối lớp:
- Em nào tên là Thảo nào?.
Một cô bé khoản 17 tuổi gương mặt khá dễ thương, cô bé đang lặng lẽ nh́n thầy giáo nghe gọi đến tên ḿnh, cô chợt hốt hoảng vội vàng đứng bật giậy. Hưng nh́n cô bé một thoáng rồi thong thả vừa rút ra một bài kiểm chàng nheo mắt nh́n vào đó rồi hỏi tỉnh queo:
- Nè em Thảo!..H́nh như hồi hôm qua ở trong lớp của chúng ta đă có một trận băo thiệt là lớn đă xăy ra!..Có phải không em?
Thảo nh́n quanh ngơ ngác:
- Ủa!..Làm ǵ có chuyện đó hả thầy!..
Hưng chậm rải đưa bài kiểm của Thảo lên rồi bảo:
- Thế..thế th́ tại làm sao chữ của em viết lại trốc gốc nằm xiêu vẹo la liệt loạn cả lên vậy nhỉ!..
- Dạ!..dạ!..bởi v́ em..bận nh́n..Thảo ấp úng.
- Em bận nh́n cái ǵ cơ? Hưng nhẹ nhàng bảo.
- Dạ!..em bận nh́n thầy đó mờ!..
Cả lớp cười rộ lên thích thú.
- Nh́n thầy!..Thầy thế nào cơ?..bị phấn lọ lên mũi hay là thầy đă quên bỏ áo vô thùng!.
- Không phải!..
Thảo ngồi phệch xuống ghế tỏ dấu như vừa trách móc vừa như hờn dỗi rồi khoé mắt lại đỏ hoe ra như muốn bật khóc. Cả lớp cũng chả cần t́m hiểu là chuyện ǵ đă xăy ra giữa hai người chỉ nhân cơ hội này lại nổi lên đùa giỡn phá phách như là một lũ quỉ..
Đối với cô bé Thảo này cái phản ứng đó là một sự thật..Bởi v́ từ bấy lâu Hưng dù có vô t́nh đến mấy chàng vẫn thường bắt gặp cái đôi mắt ngây thơ nhưng thật nồng nàn ấy hay lén lén nh́n chàng rồi trong phút chốc đôi g̣ má hây hây của cô bé mới lớn lại chợt hồng lên e thẹn..Không lẽ là cô bé ấy đă biết yêu và đă động t́nh xuân với ḿnh?..c̣n ḿnh th́ sao?..Có đôi lúc Chàng cũng nghĩ như vậy...Thoáng nh́n bề ngoài áo quần cô bé không được tươm tất lành lặn cho lắm, nhưng nh́n thật kỹ vào th́ gương mặt cô dáng dấp cô trông ra cũng khá ngộ nghĩnh vừa phúc hậu lại dễ thương.
Ở cái thời buổi mà thầy giáo lại đi "cua" học tṛ của ḿnh là một chuyện tày trời không thể nào tha thứ và chấp nhận được, vă lại chàng cũng đă đính hôn rồi, chậm lắm th́ vào cuối năm nay chàng sẽ hiên ngang bước lên xe hoa để về nhà vợ rồi đó mà!..Thế nhưng, trong một khoảnh khắc nào đó mỗi khi chàng bắt gặp ánh mắt say đắm mộng mị của Thảo, hoặc t́nh cờ gặp gỡ nhau trên một chặng đường quê hẻo lánh nào đó, đă không ít chàng cũng cảm thấy ḷng một chợt bồi hồi xao động..T́nh yêu quả thật là một điều nhiệm mầu kỳ diệu càng xua đi nó lại càng đến gần; thật nhẹ nhàng như hơi thở, thật say đắm như một nụ hôn đầu..rồi t́nh yêu đó cuối cùng sẽ ở lại măi trong tâm hồn ta với bao nhiêu nỗi dày ṿ nhớ nhung không biên giới. Thực sự mà nói th́ đối với cả hai đó là một cuộc t́nh thầm kín vô vọng dồn nén và đầy những nghịch cảnh..
- Hay là ḿnh cũng đă yêu cô ta?..Không!..không thể nào!..Chàng chợt lẩm bẩm.
Hưng trở lại bàn viết vừa so vai vừa vuốt lại mái tóc bồng bềnh như để lấy lại sự tôn nghiêm nào đó của một ông thầy giáo mẩu mực. Chàng gơ cây thước xuống bàn để lấy lại trật tự vừa phát một cử chỉ, anh điềm tỉnh nh́n cả lớp một thoáng:
- Qua bài tập vừa rồi chúng ta đề cập về t́nh thương yêu đối với loài vật mà thầy đă giải thích, có em nào chưa hiểu hoặc có ư kiến thắc mắc nào khác không?..
Cả lớp lơ mắt nh́n nhau rồi lắc đầu quầy quậy, bỗng ở cuối lớp bên cạnh bé Thảo có một bàn tay đưa lên..Cô bé trạc tuổi Thảo nước da trắng hồng trông ra vẻ con cái nhà giàu có..Đó là bé Hoa con gái cưng của ông Điền xă trưỡng làng nầy. Ngoài cái vẻ dễ thương trong trắng kia, nổi bật nhất là cặp bông tai khoản một chỉ bằng vàng y đang tung tăng ở hai bên đôi má hồng hào tṛn trĩnh của cô bé.
- Được lắm!..Em Hoa thử phát biểu xem..
- Hồi năy thầy có bảo là con vật cũng giống y như con người vậy..Cũng biết vui biết buồn..có phải vậy không hả thầy?..
- Đúng vậy!..v́ thế cho nên các em hăy thương yêu chúng nó giống y như người ở trong nhà vậy, đừng nên vô cớ đánh đập hành hạ chúng nó tội nghiệp!..
Hoa tằng hắng tiếp mấy cái như để lấy lại sự b́nh tỉnh rồi ngây thơ hỏi:
- Thế khi con vật nó vui vẻ ở trong bụng th́ nó có cười không hở thầy?..
Cả lớp lại có dịp cười ồ cả lên.
Hưng hơi khựng một tí rồi cũng đành trả lời bừa cho xong chuyện:
- Ừm!..cái đó..cái đó..À! đương nhiên là nó phải bật cười ngay thôi!..nhưng..nhưng mà cũng thỉnh thoảng thôi hà!..và chúng nó cũng không cười một cái "ồ" giống như các em cười bây giờ vậy!..có phải không nhỉ!..
- Thầy nói láo!..cái con mèo mun nhà em từ cái ngày em xin bển bà ngoại cả năm trời lận mà em có thấy nó cười hồi nào đâu!..
- Không cười?..lạ nhỉ!..thiệt là lạ đó!..làm thế nào để trả lời đây nhỉ!..A!..thầy đă hiểu rồi!..có lẽ nó cảm thấy ở trong người dạo này không được khỏe đó mà!..Đúng rồi!..hay là nó đang nhớ đến bà ngoại của em cho nên..
Không riêng ǵ Thảo mà nguyên cả lớp ḅ lăn ra cảm phục về cái học cao biết rộng của thầy Hưng, đúng là thầy Hưng của em rồi, em thiệt thương thầy quá đi thầy ơi là thầy!...
Trống tan trường, cả bọn chen chúc nhau lao vèo qua cửa sổ để chóng ra ngoài. Thường khi Hưng đợi cho các em ra về hết chàng mới thu xếp các thứ rồi lững thững về sau..Hưng vừa xoay người để khóa trái cửa lại th́ ngay lúc ấy chàng cũng đă nhát thấy cô bé Thảo đang đứng thập tḥ trước cửa sổ từ bao giờ, chàng chưa kịp hỏi han điều ǵ th́ Thảo đă bước lại gần chàng và vụng về dúi vào tay chàng một mảnh giấy nhỏ rồi quay lưng vội vả ù té chạy như bị ma đuổi..Hưng nh́n theo lạ lẫm vừa ṭ ṃ mở mảnh giấy ra, ở trên đó chỉ viết vỏn vẹn có mấy chữ, nét chữ xiêu vẹo: "Em thương thầy suốt đời" kư tên: Thảo.
Hưng nhét mảnh giấy nhỏ vào túi mĩm cười vu vơ rồi lắc đầu lặng lẽ quay đi...
(C̣n tiếp).