PDA

View Full Version : CSVN Đàn Áp Dân Chủ, Bóp Nghẹt Tự Do Báo Chí



Bravo21
02-06-2007, 01:03 AM
Thứ Hai, 2/5/2007



Phúc Tŕnh Của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới Gửi 98 Nước:
Tố CSVN Đàn Áp Dân Chủ, Bóp Nghẹt Tự Do Báo Chí


Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng bạo lực bóp nghẹt Quyền Tự do Báo chí theo Phúc Tŕnh thường niên của Phóng Viên Không Biên Giới

Sáng ngày 1 tháng 2 năm 2007, từ Paris (nước Pháp), Phóng Viên Không Biên Giới cho công bố bản Phúc Tŕnh Tổng Quát hàng năm về Quyền Tự do Báo chí điều tra tại 98 nước trên thế giới.

Chỉ riêng về sự đàn áp, kềm hăm Quyền này trên Internet, thành tích của Trung Cộng được xếp hàng đầu. Và chế độ độc tài Bắc Kinh được coi là kiểu mẫu để sao y chính bản cho Việt Nam, Syrie, Tunisie, Libye và Ba Tư! Tại những nước này, mỗi ngày càng có thêm nhiều nhà báo độc lập và dân chủ đối kháng sử dụng Internet bị trấn áp, giam giữ độc đoán. Riêng tại Việt Nam, đảng Cộng sản tiếp tục dùng bạo lực phi pháp để giới hạn và bóp nghẹt Quyền Tự do Báo chí.

Theo Phóng Viên Không Biên Giới, trong năm 2006, báo giới có khuynh hướng hoạt động tự do độc lập ở Việt Nam tưởng như đẩy lui được phần nào giới hạn của chính sách kiểm duyệt vô cùng khắc nghiệt. Mùa xuân chợt đến với sự ra đời của phong trào tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền mệnh danh là Khối 8406. Tờ Tự do Ngôn Luận, không chịu kiểm duyệt, xuất hiện tại các thành phố lớn và trên Internet bắt đầu từ tháng 4. Tiếp theo là tờ Tự Do Dân Chủ được phát hành vào đầu tháng 9. Sau đó c̣n có Tổ Quốc và Dân Chủ, hai tờ báo điện tử. Thêm một sự thách thức nữa đối với bộ máy thống trị, các nhà báo độc lập và dân chủ đối kháng sử dụng Internet lại c̣n kết hợp thành Hội Nhà Báo Tự Do. Đây là một sự kiện mới thấy lần đầu dưới chế độ Cộng sản. Để đối phó, nhà cầm quyền độc tài cấp tốc cho áp dụng những biện pháp công an-mật vụ, cố gắng làm chủ lại t́nh thế, tăng cường lănh đạo, giám sát quản lư, cảnh cáo áp dụng kỷ luật, ngăn chận mọi toan tính hành sử Quyền Tự do Báo chí. Kể một trong nhiều thí dụ, như sự bắt buộc toàn ban biên tập tờ Tự Do Dân Chủ, từng cá nhân tŕnh diện tại trụ sở công an để bị thẩm vấn (một h́nh thức hăm dọa, khủng bố). Kế đến, quản thúc tại gia hoặc canh chừng chặt chẽ những nhân vật nồng cốt của ban biên tập, gồm có các ông Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Bạch Ngọc Dương và bà Dương Thị Xuân.

Bản Phúc Tŕnh về Việt Nam có nhắc đến giới truyền thông báo chí quốc doanh hoặc do đảng cộng sản kiểm soát, ước lượng gần 600 ấn phẩm, hàng trăm đài vô tuyến truyền thanh truyền h́nh và hàng trăm trang tin điện tử. Thừa cơ hội chuẩn bị đại hội đảng, nhiều tờ báo đă bàn thảo về một số đề tài thường được xem là rất ‘’tế nhị hoặc nhạy cảm’’. Chẳng hạn như một nhựt báo đă dám ngụ ư yêu cầu xét lại Điều 4 Hiến pháp dành ưu thế quyền lực cho đảng cộng sản đối với nhà nước. Lập tức, trên tờ Nhân Dân cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, phe ‘’cộng sản bảo thủ’’ lên án những tư tưởng lệch lạc tiêu cực đó. Chủ tịch Hội đồng Lư luận Trung ương đảng, Nguyễn Đức B́nh khẳng định rằng: ‘’Những cuộc thảo luận công khai rất nguy hiểm’’. Tuy vậy, các báo cấp tiến, được tờ Tuổi Trẻ dẫn đầu lôi kéo theo, đă dám viết khá trung thực về vụ tai tiếng lớn gọi là ‘’vụ án đường dây tham nhũng tại PMU 18’’ có liên can đến bộ trưởng Giao thông Vận tải. Một phái viên của tờ Tuổi Trẻ đang điều tra về hồ sơ nói trên đă bị hành hung tại Hà Nội. Báo Tuổi Trẻ đă công khai kêu gọi bộ trưởng Đào Đ́nh B́nh từ chức. Phản ứng của các lănh tụ chuyên chế là cho áp dụng một đạo luật mới nhằm trừng phạt giới truyền thông báo chí bị cáo buộc ‘’phỉ báng và công kích uy tín của nhà nước’’. Sắc lệnh đó c̣n nhằm để chế tài những nguồn tin ‘’xâm phạm truyền thống văn hóa, bóp méo thực tế lịch sử, phủ nhận thành quả cách mạng, làm tổn thương quốc gia, vĩ nhân và anh hùng dân tộc’’. Bản văn trù liệu những sự phạt vạ và đ́nh chỉ hoạt động đối với những nhà báo và cơ quan thông tin ngôn luận vi luật.

Cuối tháng mười năm 2006, nguồn tin quốc nội và quốc tế cho biết thứ trưởng Thông tin Văn hóa Đỗ Quư Doăn đă ra lệnh tạm đ́nh bản hai tờ báo Công Lư và Thời Đại, đồng thời xử phạt hành chính các tờ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Thời Báo Kinh tế Việt Nam, Sài G̣n Tiếp Thị, An Ninh Thủ Đô, Thể Thao và Văn Hóa, Người Lao Động, Nhà Báo và Công Luận (Phúc Tŕnh ghi 4 tờ báo). Các báo này bị buộc tội vi phạm điều 6 và điều 10 của Luật Báo chí, không tuân hành nghiêm chỉnh chỉ đạo của chính phủ về việc thông tin liên quan đến ‘’vụ giấy bạc ngân hàng nhà nước’’. Nhắc lại đây là một vụ tai tiếng lớn khi các báo đưa tin đồng tiền in giấy polimer xấu tệ, mực in ra lem luốc, không đúng kích thước, thiếu h́nh nhũ vàng. Nghiêm trọng hơn nữa, tin đăng trên các báo dường như c̣n ám chỉ con trai thống đốc ngân hàng nhà nước Lê Đức Súy giữ chức vụ phó giám đốc một công ty có dính líu đến việc in tiền, v.v. Cần ghi thêm rằng trong tháng 10, nhà cầm quyền cộng sản đă đ́nh bản và thu hồi giấy phép tạp chí Kinh doanh và Sản phẩm. Ngoài ra, bằng một quyết định riêng kư ngày 30 tháng 10, bộ Thông tin Văn hóa cũng đ́nh bản Phụ san Thế giới của tờ báo Quốc tế, thuộc bộ Ngoại giao Hà Nội.

Được Phóng Viên Không Biên Giới cho biệt danh là ‘’Kẻ truy lùng sát hại Quyền Tự do Báo chí’, Nông Đức Mạnh vẫn ngồi lại ở ghế Tổng bí thư đảng Cộng sản thêm 5 năm nữa sau kỳ đại hội đảng lần thứ X. Thay thế Phan Văn Khải giữ chức thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng cũng là một đảng viên cộng sản theo giáo điều chính thống dù có người coi như một cải cách viên về kinh tế. Phe cộng sản bảo thủ luôn luôn kiểm soát các cơ quan an ninh mật vụ, cốt là để những thành phần thiên về ‘’xét lại’’, ‘’nghi ngờ’, muốn tranh căi về chính thể độc đảng sẽ chẳng có khả năng hoặc điều kiện làm hại được chế độ. Phúc Tŕnh cho biết hồi tháng 11, ba công dân Hoa Kỳ gốc Việt và bốn người Việt đă bị kết án 15 năm tù về cái gọi là ‘’tội làm khủng bố’’. Thật ra những người đó bị cáo buộc đă tổ chức bất hợp pháp đưa vào Việt Nam dụng cụ vô tuyến truyền thanh để phổ biến những bản tin chống chính phủ. Trong khi đó, các nhà báo ngoại quốc không được phép đến vùng cao nguyên nơi sinh sống của những dân tộc thiểu số. Quyền làm người của các dân tộc này bị (quân đội và công an) Việt cộng chà đạp một cách hung bạo.

Phúc Tŕnh tố cáo nhà cầm quyền Hà Nội đă tăng cường đàn áp các hoạt động dân chủ đối kháng trong tháng 11 lúc sắp khai diễn hội nghị thượng đỉnh của tổ chức Hợp tác Kinh tế Á Châu-Thái B́nh Dương (APEC) tại Hà Nội. Tất cả nhà báo chủ biên hai tờ Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Dân Chủ đều bị áp đặt quản thúc tại gia. Những tấm biển trên đó mấy chữ ‘’Khu vực an ninh’’ và ‘’Cấm người ngoại quốc’’ viết bằng Anh ngữ được dựng lên trước nhà của những người bị biệt lập cưỡng bách. Trong nhiều ngày, công an đóng chốt canh gác trước nhà ông Hoàng Tiến. Không quên trong số các nạn nhân bị trấn áp c̣n có các ông Hoàng Minh Chính, Lê Chí Quang, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Hồng Sơn, bà Lê Thị Công Nhân và bà Trần Khải Thanh Thủy cùng nhiều người nữa. Phóng Viên Không Biên Giới cũng nhắc đến trường hợp công an đánh đập bác sĩ Phạm Hồng Sơn, một nhà dân chủ đối kháng vừa mới được phóng thích.

Ngay sau khi các phái đoàn ngoại quốc tham dự hội nghị rời khỏi Việt Nam th́ Lê Dũng, người phát ngôn của bộ ngoại giao Việt cộng đă lên tiếng cảnh cáo các nhà báo độc lập và dân chủ đối kháng: ‘’Các hoạt động của những người lạm dụng chiêu bài dân chủ, đưa ra những lư lẽ sai lệch, méo mó và bịa đặt đối với t́nh h́nh Việt Nam không thể chấp nhận được’’. Nhà cầm quyền nghiêm khắc nhắc nhở rằng ấn phẩm báo chí dân chủ đối kháng đều bị coi là bất hợp pháp.

Đứng trước cuộc áp chế nghiệt ngă của bạo quyền, linh mục Phan Văn Lợi, sáng lập viên của tờ Tự Do Ngôn Luận đă viết cho Phóng Viên Không Biên Giới: ‘’Chúng tôi muốn chuyển đến đảng (cộng sản Việt Nam) và nhân dân một bức thông điệp: Chỉ có sự thật mới giải phóng!’’

Phúc Tŕnh thường niên của Phóng Viên Không Biên Giới cho thấy cuộc điều nghiên và nhận xét của tổ chức quốc tế bênh vực Quyền Tự do Báo chí không khác với nguồn tin và quan điểm của những ai lưu tâm hằng theo dơi t́nh h́nh Việt Nam, với trọn vẹn tấm ḷng yêu thương dân tộc và đất nước bất hạnh từ sau 30 tháng tư năm 1975. Các biện pháp công an-mật vụ tăng cường nhiều hơn nữa sự kềm kẹp, siết chặt, khống chế và đàn áp Quyền Tự do Báo chí cùng Tự do Ngôn luận, chà đạp lên khát vọng sâu xa của nhân dân Việt Nam. Tất cả những đạo luật, sắc lệnh, nghị định ‘’hắc ám và ngu dân chủ nghiă’’ đều xuất phát từ những bộ óc nô lệ mù quáng ư thức hệ Mao-ít/Stalin-nít của một nhóm nhỏ lănh tụ ngồi chễm chệ trong Bộ Chính trị Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam.

Tưởng cũng nên nhắc rằng Phóng Viên Không Biên Giới thường xuyên vận động công luận và các chính phủ dân chủ trên thế giới để đ̣i nhà cầm quyền Hà Nội phóng thích nhà báo Nguyễn Vũ B́nh đang c̣n bị giam nhốt sau hơn bốn năm tù mặc dù bị đau yếu nặng từ nhiều tháng nay (xin đọc Bản Tin ‘’Văn Bút Quốc Tế đ̣i Chế Độ Hà Nội cho ông Nguyễn Vũ B́nh được Trị Bệnh Khẩn Cấp và Phóng Thích Ngay Vô Điều Kiện’’ ngày 1 tháng 2 năm 2007 và Bản Tin ‘’Phải Cứu Nguyễn Vũ B́nh’’ ngày 31 tháng 12 năm 2006).

Genève ngày 2 tháng 2 năm 2007

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ