doandung@66
11-03-2007, 01:09 AM
Bị khởi tố, tạm giam, rồi được thả v́ nghi có hành vi loạn luân với đứa con mới 15 tuổi, ông T. đă bỏ 19 triệu đồng vay mượn để được giám định, nhằm tự minh oan. Thế nhưng, đă 6 tháng trôi qua, ông vẫn chưa được cơ quan chức năng trả lời, đành ngửa mặt than trời: "Đứa cháu nhỏ sẽ bị ám ảnh suốt đời nếu không được làm rơ cha nó là ai”.
Vợ bỏ đi khi đứa út mới bập bẹ biết nói, ông Nguyễn Văn T. (ở Tiền Giang) đă lụi cụi "gà trống nuôi con" hơn 10 năm qua, đến nay đứa con trai lớn của ông đă được gửi lên TP HCM học nghề tiện, hai con gái c̣n học phổ thông.
Loạn luân hay bị hàm oan?
Tai hoạ ập xuống năm 1998 khi H., (con giữa, sinh 1983, mới học lớp 8) trót dại có mang và gửi thư cho mẹ (đă yên bề gia thất với người khác ở cùng xă) mượn tiền để "giải quyết". Trong thư H. có câu: “Rồi đây không biết làm sao ra khỏi nhà 1-2 ngày v́ sống với một người cha hết sức tưởng tượng” (ư muốn nói cha khó tính, quản lư nghiêm ngặt giờ giấc đi lại). Nhưng vin vào câu này, người mẹ tung tin ông T. "ở" với con gái có mang.
Trước mặt người cha, H. nhận là “lỡ dại” 4 lần với anh A., thường đến dạy H. học. Ông T. đem sự việc bàn với gia đ́nh A. Lúc đầu, gia đ́nh này tỏ ư hợp tác để giải quyết nhưng sau đó đă phủ nhận.
Bực tức, ông tố cáo vụ việc với công an. Cơ quan công an lấy lời khai, thu thập các mẩu giấy có chữ viết của A., bức thư H. gửi cho mẹ, song không rơ dựa vào cơ sở nào, sau khi H. sinh nở, một điều tra viên đă mời ông T. đến bệnh viện Công an tỉnh Tiền Giang lấy mẫu máu, tóc để gửi đi... xét nghiệm ở Viện Khoa học H́nh sự, Bộ Công an. Tuy nhiên, không cho ông T. biết kết quả.
Cũng chẳng rơ lư do ǵ, ngày 25/11/1999, ông T. bị khởi tố, bắt tạm giam về tội... loạn luân. H. cũng nhiều lần được mời lên cơ quan điều tra lấy lời khai theo hướng đổ tội cho cha. Tuy nhiên, đúng 6 tháng sau, ông T. được cho tại ngoại.
Đâu rồi mẫu giám định ADN?
Cho rằng ḿnh bị án oan, lại không chịu được ánh mắt ghẻ lạnh, căm phẫn của bà con lối xóm, ông T. xin giám định lại tại cơ quan khác, không phải Viện Khoa học H́nh sự. Phía gia đ́nh anh A. phản đối quyết liệt yêu cầu này v́ sợ “hao tốn tiền bạc của nhà nước". Để gỡ "mối lo" của gia đ́nh A., ông T. đă vay hơn 19 triệu đồng nộp cho VKS chi phí cho viêc thực hiện giám định. Ngày 28/12/2000, theo trưng cầu của VKSND tỉnh Tiền Giang, Tổ chức Giám định Pháp y Trung ương (Bộ Y tế) đă lấy mẫu máu ông T., H., A. và cháu bé mới sinh trước sự chứng kiến của các cơ quan chức năng.
Quyền của bị can đối với kết luận giám định:
1. Sau khi đă tiến hành giám định, nếu bị can yêu cầu th́ được thông báo về nội dung kết luận giám định. Bị can được tŕnh bày ư kiến của ḿnh về kết luận giám định, yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Những điều này được ghi vào biên bản.
2. Trong trường hợp cơ quan điều tra không chấp nhận yêu cầu của bị can th́ phải nêu rơ lư do và báo cho bị can biết.
(Điều 133 Bộ luật Tố tụng H́nh sự)
Lần giám định này lấy mẫu công khai, có hội đồng nghiêm túc nên ông T. rất tin tưởng. Thế nhưng chờ đợi măi không được báo kết quả, ông làm đơn đến Tổ chức Giám định Pháp y th́ được trả lời bằng văn bản: “Kết quả giám định đă gửi cho VKSND Tiền Giang từ 4/1”. Liên hệ với VKS, ông được trả lời: Hồ sơ đă trả về cơ quan điều tra. Và đến nay, ông T. vẫn phải cầu cạnh để được thực hiện quyền luật định của ḿnh: Quyền được thông báo về nội dung kết luận giám định.
Ông T. nói: "Nếu phải lấy mẫu xương, óc để làm xét nghiệm cho rơ trắng đen, tôi cũng sẵn sàng. Nỗi oan này không phải riêng tôi gánh chịu mà c̣n là danh dự gia đ́nh, tương lai con cái. Cha mẹ tôi trên 70 tuổi, bức xúc đến mức phải xuống tóc (cạo đầu theo lời nguyện) khi tôi được tạm tha. Nếu tôi là người cha loạn luân, con cái tôi ai dám cưới hỏi. Và cả đứa cháu nhỏ sẽ bị ám ảnh suốt đời nếu không được làm rơ cha nó là ai”.
Vợ bỏ đi khi đứa út mới bập bẹ biết nói, ông Nguyễn Văn T. (ở Tiền Giang) đă lụi cụi "gà trống nuôi con" hơn 10 năm qua, đến nay đứa con trai lớn của ông đă được gửi lên TP HCM học nghề tiện, hai con gái c̣n học phổ thông.
Loạn luân hay bị hàm oan?
Tai hoạ ập xuống năm 1998 khi H., (con giữa, sinh 1983, mới học lớp 8) trót dại có mang và gửi thư cho mẹ (đă yên bề gia thất với người khác ở cùng xă) mượn tiền để "giải quyết". Trong thư H. có câu: “Rồi đây không biết làm sao ra khỏi nhà 1-2 ngày v́ sống với một người cha hết sức tưởng tượng” (ư muốn nói cha khó tính, quản lư nghiêm ngặt giờ giấc đi lại). Nhưng vin vào câu này, người mẹ tung tin ông T. "ở" với con gái có mang.
Trước mặt người cha, H. nhận là “lỡ dại” 4 lần với anh A., thường đến dạy H. học. Ông T. đem sự việc bàn với gia đ́nh A. Lúc đầu, gia đ́nh này tỏ ư hợp tác để giải quyết nhưng sau đó đă phủ nhận.
Bực tức, ông tố cáo vụ việc với công an. Cơ quan công an lấy lời khai, thu thập các mẩu giấy có chữ viết của A., bức thư H. gửi cho mẹ, song không rơ dựa vào cơ sở nào, sau khi H. sinh nở, một điều tra viên đă mời ông T. đến bệnh viện Công an tỉnh Tiền Giang lấy mẫu máu, tóc để gửi đi... xét nghiệm ở Viện Khoa học H́nh sự, Bộ Công an. Tuy nhiên, không cho ông T. biết kết quả.
Cũng chẳng rơ lư do ǵ, ngày 25/11/1999, ông T. bị khởi tố, bắt tạm giam về tội... loạn luân. H. cũng nhiều lần được mời lên cơ quan điều tra lấy lời khai theo hướng đổ tội cho cha. Tuy nhiên, đúng 6 tháng sau, ông T. được cho tại ngoại.
Đâu rồi mẫu giám định ADN?
Cho rằng ḿnh bị án oan, lại không chịu được ánh mắt ghẻ lạnh, căm phẫn của bà con lối xóm, ông T. xin giám định lại tại cơ quan khác, không phải Viện Khoa học H́nh sự. Phía gia đ́nh anh A. phản đối quyết liệt yêu cầu này v́ sợ “hao tốn tiền bạc của nhà nước". Để gỡ "mối lo" của gia đ́nh A., ông T. đă vay hơn 19 triệu đồng nộp cho VKS chi phí cho viêc thực hiện giám định. Ngày 28/12/2000, theo trưng cầu của VKSND tỉnh Tiền Giang, Tổ chức Giám định Pháp y Trung ương (Bộ Y tế) đă lấy mẫu máu ông T., H., A. và cháu bé mới sinh trước sự chứng kiến của các cơ quan chức năng.
Quyền của bị can đối với kết luận giám định:
1. Sau khi đă tiến hành giám định, nếu bị can yêu cầu th́ được thông báo về nội dung kết luận giám định. Bị can được tŕnh bày ư kiến của ḿnh về kết luận giám định, yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Những điều này được ghi vào biên bản.
2. Trong trường hợp cơ quan điều tra không chấp nhận yêu cầu của bị can th́ phải nêu rơ lư do và báo cho bị can biết.
(Điều 133 Bộ luật Tố tụng H́nh sự)
Lần giám định này lấy mẫu công khai, có hội đồng nghiêm túc nên ông T. rất tin tưởng. Thế nhưng chờ đợi măi không được báo kết quả, ông làm đơn đến Tổ chức Giám định Pháp y th́ được trả lời bằng văn bản: “Kết quả giám định đă gửi cho VKSND Tiền Giang từ 4/1”. Liên hệ với VKS, ông được trả lời: Hồ sơ đă trả về cơ quan điều tra. Và đến nay, ông T. vẫn phải cầu cạnh để được thực hiện quyền luật định của ḿnh: Quyền được thông báo về nội dung kết luận giám định.
Ông T. nói: "Nếu phải lấy mẫu xương, óc để làm xét nghiệm cho rơ trắng đen, tôi cũng sẵn sàng. Nỗi oan này không phải riêng tôi gánh chịu mà c̣n là danh dự gia đ́nh, tương lai con cái. Cha mẹ tôi trên 70 tuổi, bức xúc đến mức phải xuống tóc (cạo đầu theo lời nguyện) khi tôi được tạm tha. Nếu tôi là người cha loạn luân, con cái tôi ai dám cưới hỏi. Và cả đứa cháu nhỏ sẽ bị ám ảnh suốt đời nếu không được làm rơ cha nó là ai”.